

Trong những ngày công tác tại TP Phan Thiết, tôi tranh thủ được 1 buổi chiều ra Mủi Né. Xe chạy dọc con đường quanh co với những Rerort mới xây dựng nối đuôi nhau theo bờ biển kéo dài như vô tận. Thấp thoáng bên đường các đồi cát , hàng phi lao cao vút và cuối cùng trước mặt là eo biển xanh uốn lượn như những dảy lụa mềm mại. Đắm chìm trong làn nước trong xanh , thưởng thức những món ăn hải sản tươi rói từ dân vạn chài vừa mang lên, với giá cả rẻ đến mức không ngờ. Âm thanh rì rào của gió, của sóng biển hòa lẩn với tiếng hát, tiếng đàn ghi ta bập bùng của nhóm học sinh dã ngoại ngồi ngay bên cạnh. Thật thư giản xen lẫn với cảm giác nổi nhớ xa xăm, tiếng đàn thời sinh viên và những người bạn ở KTX, thấm thoát mà lâu lắm rồi…