

Tuần này, quả thật đang trải qua những ngày khá vất vả: Bà xã đi công tác nước ngoài, nên gánh vác tất tần tật công tác hậu cần, lo cho con gái vào thời gian cao điểm ôn thi đại học, lại phải tham gia các đoàn công tác đi huyện liên miên. Mấy ngày liền không nghỉ trưa, cảm giác đầu óc cứ lâng lâng, xử lý công việc không đâu vào đâu. Tối ghiền quá, xem bóng đá… trong mơ, tỉnh giấc tắt TV mà không biết đến…. kết quả trận đấu. Cũng may, đến sáng nay đã xong đợt công tác trở về cơ quan, công việc cuối tháng khá dể chịu nên rảnh rang để thở 1 tí. Đi mấy ngày đàng cũng học được một sàng khôn, toàn mấy huyện “vùng sâu, vùng xa”. Nghĩ thương cho mấy “quan huyện” nhà mình quá. Ai cũng tâm huyết, ai cũng trăn trở với định hướng phát triển 5 năm tới, nhưng tiềm lực có hạn, xuất phát điểm lại quá thấp. Ai cũng muốn công nghiệp hóa-hiện đại hóa thật nhanh, có huyện đề ra mục tiêu sẽ đưa giá trị công nghiệp tăng trưởng bình quân lên đến hơn 30% mỗi năm. Mà nghĩ cũng lạ thật, trên đường đi, nhìn thấy những biệt thự đẹp nhất, hỏi ra toàn của chủ các trang trại. Vậy mà không ai muốn đặt chỉ tiêu phát triển nông nghiệp cả, cứ muốn giảm cơ cấu, thậm chí đặt mục tiêu nông nghiệp thấp xuống để tập trung cho phát triển công nghiệp. Nhìn những cánh đồng lúa ơm vàng vừa thu hoạch xong và đàn nghé đang nô đùa bên. ụm rơm to. Chẳng lẻ rồi đây, những nơi này sẽ được thay thế bằng hàng loạt những công xưởng khô khan với các ống khói đen ngòm chăng?








.jpg)