
Tôi không có năng khiếu về văn thơ, tuy nhiên hồi còn đi học thỉnh thoảng vẫn làm vài vần thơ, chủ yếu để mình xem đôi khi cao hứng khoe vài người bạn thân. Tôi thích thể loại tự do dễ trang trải cảm xúc của mình, đôi khi muốn ép vào khuôn khổ nhưng không được. Hình như rất lâu rồi, xem báo không khi nào tôi ngó đến trang thơ, hôm qua tình cờ đọc một bài thơ mà tôi cho rằng tác giả rất tài tình vừa trãi ý lòng mình, vừa gieo vần điệu rất chuẩn. Ai một thời đã yêu, đã nhớ một người, xem bài này chắc là thấm. Hảy bấm vào đây để xem:
Chiều nay, tự dưng rơi vào một tâm trạng thật đặc biệt. Một cơn bão chuẩn bị đổ bộ vào tỉnh Bình thuận và sẽ quét qua khu vực nam bộ. Không khí đối phó với cơn bão bao trùm, nhưng lại không ai bảo cụ thể nên làm gì. Bọn trẻ thì vui vẽ chơi đùa trong không khí mát rất dể chịu. Các cuộc họp theo lịch đều đình lại để cấp trên bàn việc chống bão, nhưng chờ hoài chưa thấy thông báo nào mới. Mong rằng bão sớm suy yếu thành áp thấp nhiệt đới và đi qua để trả lại nhịp sống bình thường cho mọi người.
Cái chớm lạnh đầu đông gây một cảm giác thật thú vị, nhất là ngồi với ly cà phê bốc khói, tạm quên đi mọi công việc. Nhưng chỉ được một ít phút, một cuộc điện thoại reo thế là lại trở về với thực tại. Không hiểu sao một tháng rời xa công việc cảm giác trôi nhanh đến thế, đã hơn 10 ngày trở về rồi mà vẫn chưa dứt ra được khối việc tồn đọng. Nhìn đóa hoa gừng, hương cay cay, thấm thía cuộc đời như kiếp tằm nhả tơ.
Blog là một dạng nhật ký trên mạng, nhưng nhiều lúc tôi thích xem nó như một ngôi nhà trong thế giới ảo Net của mình. Xa thấy nhớ, vào mạng là ghé nhà ngay. nhiều lúc không biết viết gì nhưng thấy khách ghé nhà , không hiểu ngôn ngữ vẫn có sự đồng cảm đến lạ, lại viết cho mình hay cho ai? những chấm đỏ vô tình trên bản đồ, nơi bạn tôi sống, lại tràn đầy cảm xúc, lại viết. Có lẽ tôi nghiện Blog chăng?
Tranh thủ những ngày ở TP HCM tôi ghé thăm Hùng, một người bạn học chung Đại học. Hơn 7 năm rồi tôi mới có dịp ghé lại nhà anh, vẫn là sự bề bộn của nhà kinh doanh. Chúng tôi không có nhiều thờI gian lắm, nhưng cũng thông tin cho nhau rất nhiều về tình hình các ngườI bạn cũ, với những câu chuyện tếu táo rất vui.