Monday, December 10, 2012

Bữa ăn thiên đàng và hỏa ngục (ST)



Một ký giả kia được phép xuống hỏa ngục và lên thiên đàng để làm một bản phóng sự về đời sống của nhân dân tại đó, sau đó bài viết được đăng như sau:

Sau một cuộc hành trình gay go, ký giả trên lọt được vào địa ngục đúng vào giờ ăn. Nhìn vào bàn ăn, anh ta không khỏi lấy làm lạ khi thấy trưng bày toàn sơn hào hải vị đang bốc khói hương ngào ngạt làm anh ta không khỏi nuốt nước bọt.



Nhưng lúc các kiều dân địa ngục tiến vào phòng ăn, chàng ta lại càng ngạc nhiên hơn khi thấy họ ốm o gầy mòn, chỉ còn da bọc xương, vài người đi không muốn nổi. Sự kinh ngạc tan biến khi chàng phóng viên chứng kiến cảnh họ dùng bữa. Vì muỗng nĩa rất dài buộc dính vào đôi tay không cho phép họ đưa thức ăn vào miệng, nên dù họ có cố gắng thế nào đi nữa, thức ăn chỉ đổ tháo ra đầy bàn hay rơi tung tóe xuống mặt đất. Tệ hại hơn là cảnh họ tranh giành nhau: vài người dùng muỗng nĩa để thay vì đưa thức ăn vào miệng, lại biến chúng thành những khí giới đập đánh nhau. Thật là một bãi chiến trường. Khi chuông báo giờ ăn đã mãn, họ buồn phiền rời phòng ăn, dạ dày vẫn trống rỗng.



Quá sợ hãi, chàng ký giả lập tức từ giã địa ngục để tiếp tục lên phóng sự trên thiên đàng. Ðến nơi cũng đúng vào giờ cơm. Bàn ăn cũng trưng bày những thức ăn ngon miệng. Quan sát nhân dân, chàng ta thấy ai nấy đều phương phi, khỏe mạnh, tuy đôi tay họ cũng được gắn chặt những muỗng nĩa rất dài. Có khác là thay vì họ cố gắng đưa thức ăn vào miệng mình, họ lại dùng muỗng nĩa để đút thức ăn cho nhau. Phòng ăn vang lên những giọng nói cười vui, thỏa mãn.




Kết thúc bài phóng sự tường trình về những điều mắt thấy tai nghe, chàng ký giả viết: Ích kỷ và vị tha là hai điểm khác biệt giữa địa ngục và thiên đàng.

Monday, November 19, 2012

Vài truyện cực ngắn về cha, đọc nghe cay mắt (ST)




Khoe


Ngày xưa, khi có ai hỏi con: "Bố làm nghề gì ?" .... Bố thấy con không vui và không bao giờ chịu trả lời là bố làm nghề thợ hồ. Bố cố gắng làm việc nhiều hơn để nuôi con ăn học, mong sau này con có được 1 nghề mà mọi người nể trọng trong xã hội. Con thành đạt rồi lấy chồng. Mỗi lần khách đến chơi, câu đầu tiên bố thường nghe con khoe là "Nhà em làm luật sư nên lúc nào cũng bận"

Bố buồn, chỉ ao ước được 1 lần nghe con khoe về nghề của bố ...




Nhạt

Người đàn bà vội vã ra đi vào một chiều mưa tầm tã.

Ngày ngày, chỉ còn lại người đàn ông lầm lũi bên xe mì gõ đầu hẻm. Chẳng hiểu vì lý do gì, khách đến ăn ngày một thưa dần rồi vắng hẳn.

...Ngày nọ, có người đàn bà sang trọng tìm về con hẻm xưa. Không ai còn nhận ra bà. Người đàn ông và xe mì gõ không còn ở đó nữa. Người ta bảo kể từ cái dạo vợ bỏ đi, mì ông nấu không còn ngon như trước và quá nhạt.

Nhạt nên người ta không ăn của ông nữa...



Đưa đón

Nội từ quê vào thăm, mang quà quê vào cho cháu, nào là bánh đa gạo nếp, có cả chục trái dừa khô.

Thấy nội lỉnh kỉnh vất vả, con trách bố: Sao không đón nội. Bố bảo: Bận quá.

Ngoại nước ngoài về thăm quê. Các cậu, dì thuê hẳn một xe ôtô đi đón. Bố cũng đóng cửa hàng nghỉ buôn bán vài hôm, để cùng đi đón ngọai. Bố bảo: Ai cũng có mặt, bố không đi ngoại trách.



Ba

Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi. Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba…

Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi:”Có dư đồng nào không con?”. Tôi đáp: “Còn dư bốn ngàn ba ạ”. Ba nói tiếp:”Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa”.

Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng…



Ăn cơm

Thằng Tèo ngồi tiu nghỉu. Tựa lưng vào cây trứng cá bên hông nhà, thỉnh thoảng nó giơ tay gạt nước mắt.

Không biết chuyện gì? Cả buổi sáng nay ba má nó liên hồi ẩu đả. Bỏ ông táo lạnh tanh. Giờ mỗi người mỗi góc.

Rồi cuộc chiến lại tiếp tục. Từ võ ba càng chuyển sang võ miệng. Bỗng má nó lớn giọng :

- Ông ăn chả, tôi ăn nem. Mặc xác ông!

Đến đây, cái bao tử thúc giục, Tèo tham chiến :

- Con không thèm ăn thứ đó, con chỉ muốn ăn cơm thôi!



Cha tôi

Mẹ bỏ đi theo người khác. Cha ở vậy nuôi chúng tôi. Hơn 20 năm. Tôi và anh Hai đều có gia đình. Ngòai 60, bỗng cha tôi dường như trẻ lại. Ông năng chải chuốt, đi lại và xài tiền nhiều hơn. Chúng tôi nghĩ ông có nhân tình và đối xử có phần nghi ngại. Ông vẫn không nói.

Tôi tìm đến bệnh viện, quyết định cho người tình của cha tôi một trận. Chợt tôi lặng người đi vì người cha đang chăm sóc là mẹ. Thấy tôi, ông gượng nói : "Ba sợ các con còn giận mẹ...".

Wednesday, September 5, 2012

Miền nhiệt đới

Loanh quanh gần trục giữa địa cầu, miền Nam Việt gần như nằm trọn trong vùng nhiệt đới. Nóng ẩm quanh năm, chỉ được ít tháng khô hanh gió đông cuối năm chẳng thấm tháp gì. Cây cối xanh um, trái cây vô cùng phong phú, nhưng nhiều ngày nóng bức không chịu được. Mấy hôm nay, có ngày nhiệt độ gần 36 C, không chút gió. Nhưng đến sáng hôm qua, nghe đâu xa xa, xuất hiện cơn bão nhẹ, trời lại u ám, xám xịt, thật lạ. Nhiều nhạc sĩ, ví thời tiết Miền Nam như cô gái đang yêu, hay giận hay hờn, vui đó, buồn đó. Chợt nắng chợt mưa, khi nóng khi lạnh, thật đúng làm sao. Gần cả tháng, vừa thiết kế, vừa chỉ trõ cho thợ thi công, mất hết mấy ngày Lễ lùng kiếm cây cảnh, cuối cùng cũng xong cái tiểu cảnh. Ngắm đi, ngắm lại trông cũng tạm tạm, mặc dù chưa ưng ý lắm, nhưng ít ra có một khoảng không gian thơ mộng trước nhà, nghĩ cũng hay hay...

Thursday, May 17, 2012

Nhân quả






Nền tảng lý luận phật giáo dựa trên thuyết Luân hồi và luật Nhân quả, người đời cũng thường lấy đó làm điều răn con cháu mình làm điều hướng thiện. Đôi khi trong cuộc sống vẫn chạm phải những tình huống, đi trên làn ranh mong manh giữa  lợi quyền và đạo đức. Cám dổ thì thật ngọt ngào, thu hút nhưng  sự hy sinh quyền lợi, vật chất, phải “rứt ra” thì khó khăn làm sao! Câu nói cửa miệng của mẹ lúc sinh thời, “sống có đức, không sức mà ăn” như liều thuốc kỳ diệu, giúp tâm hồn thật thanh thản khi vượt qua. Lịch sữ con người chỉ  mới vài vạn năm, chẳng là gì, so với nhiều trăm triệu năm của loài khủng long, đời sống con người thì cực kỳ ngắn ngủi hơn nữa. Thử dùng phép toán “làm nhỏ lại” để dể hình dung hơn. Nếu ước lượng  thời  khủng long còn độc tôn trên quả đất  đến nay là 1 thế kỷ rồi, thì con người chỉ mới xuất hiện chừng 1 tuần lễ nay, còn đời người chỉ là khoảnh khắc mươi phút mà thôi. Bởi vậy, hãy cố sống sao đáng sống. Sáng nay đọc bài báo cuốn sách của cha trong loạt bài phóng sự “kỷ vật trở về” trên báo Tuổi trẻ, thật không thể  tin nổi, cứ như câu chuyện cổ tích hoặc chuyện chỉ có trên phim ảnh mà thôi. Vậy mà đã xảy ra, thật lạ!

Wednesday, May 2, 2012

Họp lớp 2012









Năm nay, bọn tôi tổ chức họp mặt đúng ngày 30/4 ngay khu vực câu cá của nhà hàng N’Tôi, một không gian tách biệt, bên hồ nước mênh mông, vô cùng thoáng mát. Sự có mặt gia đình BS Xuân lần đầu tiên, cho thấy sự thay đổi quá nhiều trên từng khuôn mặt, mà chúng tôi quen nhìn nên tưởng rằng “như xưa”. Xuân không nhận ra Hiền, người bạn ngồi ngay bên cạnh những năm phổ thông, khiến ai cũng ngở ngàng, thì ra mình đã khác xưa nhiều lắm rồi. Nhiều gia đình tham gia hơn, câu chuyện chăm sóc người thân là đề tài được khá nhiều người quan tâm, bên cạnh những câu chuyện cũ nhắc lại thật rôm rã. Kế hoạch viếng thăm các bậc sinh thành đau yếu được sự hưởng ứng nồng nhiệt, cho thấy ý nghĩa buổi họp mặt ngày càng thiết thực hơn….