Friday, January 22, 2010

Sự tiện ích của thiết bị công nghệ


Chiều nay thử post một bài lên blog bằng nokia E75 trên mạng 3G xem thế nào. Thây cũng tạm được, bảo đảm nội dung hình ảnh tức thời, tốc độ cũng nhanh, nhưng để trang trí chưa thể sánh bằng computer được. Nhưng bấy nhiêu đó đã là một cuộc Cách mạng rồi, Một thiết nhỏ gọn như 1 người bạn theo bên mình. Bất cứ lúc nào cũng có thể chộp 1 bức hình, ghi vài dòng đưa lên blog được

Thursday, January 14, 2010

Lại câu chuyện về Cúm

Các tin nổi bật trên báo sáng nay, nói nhiều về trận động đất kinh hoàng ở Haiti và thông tin về sự lừa dối dư luận để trục lợi của một số chuyên gia WHO về “Đại dịch cúm A/H1N1”. Ngồi “tám” với mấy ông bạn café say sưa đến mức vào cơ quan muộn 1 chút. Ngẩm bản thân mình, có lúc cũng thật sự hoang mang, mặc dù, ngay từ đầu biết nó cũng không có gì ghê gớm lắm. Xem lại bài cách đúng 1 năm trước. http://nbuuquang.blogspot.com/search?updated-max=2009-04-30T16%3A20%3A00%2B07%3A00&max-results=5. Nhớ lại, hồi xưa xem chuyện thầy Mạnh Tử dạy đồ đệ, trong câu chuyện về Tăng Sâm có ý rằng: “nói 1 lần người ta không tin, nói 10 lần người ta có thể tin, nói 100 lần người ta phải tin và nói 1000 lần người ta sẽ trở nên mê tín” thật chí lý. Mấy anh nhà báo bây giờ lên án sự “đầu độc dư luận” của các chuyên gia WHO, nhưng thử nhìn lại mình đi. Có phải cũng có lúc chính mấy anh viết bài “quá tay” về nguy cơ “Đại dịch cúm A/H1N1” không? Chuyện củ đã qua, thở phào…, nhưng lại lo mai đây lỡ có nguy cơ “Đại dịch” thật, thiên hạ lại tưởng là thông tin ảo không lo phòng bị thì thật nguy!

Wednesday, January 6, 2010

Hảy yêu thương cuộc đời


Thế là năm 2010 đã qua được 6 ngày. Xé vội vài tờ lịch đầu năm, nhưng thật ngở ngàng khi đọc câu danh ngôn ngay dưới tờ lịch ngày 2 tây: Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy/ ta có thêm ngày nữa để yêu thương (Kahtil Gibran).Thời gian qua nhanh quá, cuộc đời con người thật ngắn ngủi. Thoắt trẻ đấy, bây giờ đã chướm già. Mấy ai biết tận dụng nó để yêu thương. Nhiều lúc nghĩ lại, trách mình thật vô tâm. Cuộc sống được như hôm nay, từng ngày trôi qua, ta đều sống giữa yêu thương. Của bao người quanh ta, bạn bè ta, người thân ta, rất nhiều người âm thầm lo lắng vui buồn theo từng bước đi của ta. Mỗi sớm mai thức dậy, ta còn hít thở được khí trời, còn nhìn thấy cái đẹp của nắng mai, còn nghe tiếng chim hót véo von. Xin hảy ngước nhìn lên trời cao, cảm ơn ngài ban cho ta một ngày mới để được yêu thương và hảy dành trọn trái tim để yêu thương mọi người

Tuesday, December 29, 2009

Những ngày cuối năm




Năm nào cũng vậy, hình như đến cuối năm ai cũng cũng cảm thấy bận rộn, không phải nhiều mà là …..rất nhiều việc chưa kịp làm. Nguyên nhân là trong năm cứ “tàng tàng” thì cuối năm việc dồn lại, tất nhiên thôi! Có lẻ đó là do thói quen, mà có người còn nói là đặc trưng “đủng đỉnh” của người Việt mình. Điều này không biết có đúng không, nhưng cứ nhìn cách đi của dân ta thì sẽ rõ. Ngồi ở 1 quán kem hay café gì đó ở đường Lê Lợi hay Đồng Khởi (TPHCM) quan sát tướng đi của người mình và một người Châu Âu đi thì sẽ thấy khác ngay. Người ta đi bộ nhưng khá khẩn trương, như chạy, còn người mình thì thủng thẳng “bát phố’. Ngẫm dở thì cũng có dở, nhưng dù sao nó cũng tạo ra nét văn hóa riêng, những ngày cuối năm, ai cũng tất bật. Nhờ vậy, không khí “tất niên” ở Việt Nam không nơi nào có được. Ai xa xứ càng nhớ da diết.

Tuesday, December 15, 2009

Quá đẹp!

Hôm qua phải họp đến tối, nên chỉ xem được 20’ cuối trận bán kết SEA games giữa VN và Singapore. Một trận thắng quá ngọt ngào. Người hâm mộ xuống đường rôm rã, đến khuya trên các trục đường chính vẫn nghe tiếng còi xe máy, tiếng reo hò inh ỏi. Phải nói lòng hâm mộ bóng đá và yêu quý đội nhà chắc VN là nhất, cách ăn mừng cũng thật đáng yêu. Tuy vậy đến sáng nay mới có một cảm giác thật bay bỏng khi xem bức ảnh đăng trên báo Tuổi trẻ, cổ động viên bên Lào ùa xuống sân sau trận đấu đuổi theo cầu thủ chúc mừng. Phải nói bức ảnh quá đẹp. Gương mặt rạng rở của cầu thủ Thanh Hưng và các cổ động viên, cùng với ánh sáng đỏ rực của cờ và pháo sáng rất tự nhiên và hài hòa. Chỉ một khoảnh khắc, tác giả Nguyễn Khôi đã đem lại cho người xem một cảm giác khó tả.