Sunday, January 30, 2011

Làm việc ngày nghỉ


Hôm nay, chủ nhật vẫn vào cơ quan làm việc, nhưng không giống như các buổi làm ngoài giờ khác vì lý do công việc, mà là ngày làm việc bình thường để bù các ngày nghỉ Tết sớm. Một cải cách rất hay của Bộ Lao động, vừa áp dụng được 1-2 năm nay, nhằm mục đích kéo dài thời gian nghỉ Lễ một cách liên tục cho nhân viên nhà nước. Đã là ngày 27 tết rồi, tức chỉ còn 3 ngày nữa là tống tiễn năm con hổ, để chuẩn bị đón năm con mèo. Gần như các buổi liên hoan tất niên đã cơ bản xong, chỉ còn thời gian để dọn dẹp nhà cửa, cúng ông bà thôi. Hết công việc cơ quan, về đến nhà là lao vào dọn dẹp, mỗi ngày 1 ít, toàn là những việc mỗi năm mới làm có 1 lần. Rỗi vài phút thư giản ở phòng làm việc, những hình ảnh mơ hồ về ngày tết trẻ thơ trôi qua chầm chậm. Cảm giác rộn ràng với niềm vui thử bộ quần áo mới mẹ mua. Rồi ngày tết được lì xì, được đi chơi với các ông anh bà chị, nào là được chụp hình. Rồi lớn chút nữa đi chơi với bạn bè… Rồi đến năm nào đó, cũng không nhớ nổi năm nào, ngày tết là đầy ắp những lo toan, là sự chuẩn bị, bu bu dọn dẹp…cho đến bây giờ!

Thursday, January 20, 2011

Mèo và Thỏ





Năm 2011 đã qua hơn nữa tháng rồi, Tết con Mèo đang lấp ló đầu ngõ. Nghĩ cũng lạ, xuất xứ can chi ở Tàu người ta gán cho con thỏ cầm tinh năm Mão, đến Việt Nam mình sửa lại con mèo. 2 con vật đều thể hiện sự dịu êm, mượt mà như phụ nữ. Nhưng đối với thỏ, sự mềm yếu và thụ động lộ rõ tính nhút nhát, sợ sệt, và luôn sẳn sàng, nếu có động là ….biến . Còn mèo ẩn chứa bên trong sự nhu mì là một tiềm lực sức mạnh, có thể bộc phát bất cứ lúc nào. Nếu so sánh mèo và thỏ như 2 mẫu người phụ nữ, người Việt mình đã chọn, sự mềm dẻo ẩn chứa sức mạnh hơn, tức con mèo. Mà hình như đúng như vậy, những phụ nữ Việt Nam rất gần với sự hiền dịu, dễ thương của con mèo, nhưng lúc tùng biến có thể dữ dội như….hỗ . Đám đàn ông, không tám chuyện nhiều bằng phụ nữ, nhưng những lúc rai rai, cũng tào lao nhiều chuyện, ngẩm lại khá chí lý. Chiều hôm qua , cuối giờ anh bạn già đồng nghiệp ở huyện lên họp, nhắn ra quán lai rai. Sắp xếp công việc, mãi rất lâu mới ra được, đến thì bọn họ cũng gần ngất ngư. Đường về huyện thì xa, lại đi xe máy, biết bà xã ông này rất dữ. Thấy lăm le định kiêu thêm vài ve nữa, mình vội can “ dừng được rồi, lúc này anh về nhà gặp mèo đấy, thêm vài ve coi chừng về nhà gặp ….hỗ thì nguy!”. Vậy mà ông bạn già nghe lời mình, chắc là ngẩm có lý!

Thursday, December 30, 2010

Đà nẵng





Đến Đà nẵng trong những ngày cuối năm thời tiết khá mát mẻ. Ở đây từ đầu tuần, nhưng chỉ quanh quẩn KS. Sáng chiều hội nghị, tối gặp gở, giao lưu cũng hết ngày. Hôm mới ra gặp được thằng em đang là giám đốc CN coty ở ngoài này, anh em ra bờ biển lai rai cũng vui. Nhờ đăng ký chuyến bay về buổi trưa, nên sáng nay được vài giờ thư giản dạo quanh cảng ĐN. Một không gian thơ mộng trong buổi sáng đẹp trời, tạm xua tan những căng thẳng lo toan đời thường.

Thursday, December 23, 2010

Chạy xe lần đầu



Trưa hôm qua Tâm điện, báo đã lấy bằng lái dùm rồi, chiều đi làm về, có bằng bỏ túi, hứng chí xách xe chạy ngay 1 vòng quanh thị xã. Lần đầu tiên chạy 1 mình, cảm giác khá lạ, vừa thích thú, vừa … run. Nhiều khi quá căng thẳng với những chiếc xe máy, có lúc cứ như chực lao vào xe mình. Có lẻ không ở xứ nào, mà xe ô tô phải len giữa xe máy, xe đạp, thậm chí cả người đi bộ như ở VN, mặc dù có làn xe riêng biệt rất rõ ràng, nhưng hiếm khi người ta chấp hành. Khó nhưng còn chạy được, nhưng lấy xe khỏi nhà và đưa vào lại nhà mới là chuyện nan giải. Lượt đi nhờ Tâm lùi xe ra dùm, nhưng khi chạy về, cho xe vào nhà, không có nó, cứ phải loay hoay hoài, và cuối cùng….bó tay! Lý thuyết là 1 chuyện, nhưng thực tế khác xa. Mỗi nhà 1 kiểu, ông thầy dạy chủ yếu vào nhà xe trên sa bàn vuông vức bằng phẳng, cốt yếu để vượt qua kỳ thi sát hạch mà thôi, còn anh có bằng rồi, vào nhà xe của anh, có méo mó, lên đồi xuống dốc, thì anh cứ phải …. tự lo. Cũng khổ thật! thôi thì lại bắt đầu, học ….de!

Tuesday, December 21, 2010

Thi sát hạch lái xe




Thế là qua 1 buổi sáng đẹp trời ngày thứ 7 thi xong sát hạch lái xe, nghe nhẹ hẳn người. Mất mấy tháng trời chủ nhật nào cũng đến trường lái. quần nhau với chiếc xe tải cổ lỗ trên bải tập đường đất đỏ gồ ghề. Chỉ được vỏn vẹn vài tiếng làm quen chiếc Zace 7 chổ lướt trên sa bàn thi bê tông nhưa hiện đại trước kỳ thi sát hạch. Lạ xe, lạ đường, khá hồi hộp, nhưng cũng đã vượt qua. Kể cũng hay, họ bày ra đủ các tình huống để thử thách các tay lái: nào là bò lên cầu rồi bắt dừng giữa dốc, nào là phải đưa bánh xe qua hàng đinh, đường vuông góc, đường quanh co, rồi các tình huống nguy nhiểm phải thắng gấp, rồi tăng tốc… ôi đủ thứ hầm bà lằng, như các cái bẩy trên đường để trừ điểm thí sinh và rấp tâm loại họ khỏi cuộc thi. Lạ thật, ở VN xứ nghèo rớt mùng tơi mà sao giá ô tô quá đắt, già háp mới mon men sắm được chiếc xe cà tàng. Xứ người ta, sinh viên đi học góp tiền cũng mua được chiếc xe kha khá. Thôi thì cũng là sự cố gắng, nhu cầu cuộc sống … phải đi lên thôi, chứ biết sao!