Tuesday, February 28, 2012

Cần Thơ




Thử post từ Samsung Galaxy S5570 xem sao, nhưng thấy chưa ổn lắm, vẫn phải dùng laptop edit lại, chắc có lẻ phải tìm hiểu thêm chút nữa về bàn phím. Thế là đã 2 ngày ở Cần thơ, 1 thành phố vừa tỉnh lặng với dòng sông Hậu thơ mộng, vừa thật năng động và hiện đại như một trung tâm của miền Tây Nam bộ. Cũng nhờ Hùng cho số phone mà mình và Thạnh mới có cơ hội hẹn và gặp lại Hiệp, người bạn học mà gần 27 năm rồi, chúng mình chưa từng gặp nhau. Một buổi chiều đẹp trời, bên bờ công viên sông Hậu, gió lộng mát rượi 3 người bạn cũ có dịp hàn huyên tâm sự. Những câu chuyện cũ miên man.... Hiệp khéo chọn quán ăn Cây Bưởi 2, với địa điểm quá lý lưởng. Gió mát trăng thanh, lâng lâng men bia, nghe lại những tâm sự của Hiệp, những câu chuyện xưa giờ mới kể, nghĩ cũng thật thú vị...

Wednesday, February 22, 2012

Cuộc sống, sự tồn tại các mối tương quan





Người ta thường nói về cấp số nhân để thể hiện sự phát triển vượt bậc đến vô cùng, cũng như vận tốc ánh sáng là giới hạn mà con người không vươn tới được. Từ xa xưa triết lý Đông phương đã quan niệm đất trời khai sinh từ nhất cực để sinh lưỡng nghi, rồi từ lưỡng nghi sinh tứ tượng và từ tứ tượng sinh ra bát quái…., còn khoa học Tây phương thì quy kết các chuổi nổ liên tục “Big bang” và sự giản nở vũ trụ đến vô cùng để lý giải sự hình thành quả đất và sự sống. Điều lạ lùng là cả Đông Tây đều thống nhất cho rắng động lực giải phóng những năng lực khủng khiếp đó chính là các mối tương quan. Chính điều này thúc đẩy Einstein, có suy nghĩ ”điên rồ “ về việc thử tách hạt nhân nguyên tử và rồi hệ quả của nó, ngày nay ai cũng thấy. Cái gì sinh ra cũng phải có sự tương quan, và mất đi cũng phải kéo theo hệ lụy…

Tuesday, January 31, 2012

Tết Nhâm Thìn 2012






Thế là những ngày chuẩn bị, đón Tết và dọn dẹp lại sau Tết cũng đã qua. Năm nào cũng vậy, bắt đầu là sự bận rộn túi bụi ở cơ quan, cho việc hoàn tất các công việc cuối năm, rồi là sự dọn dẹp nhà cửa, chưng hoa, bày biện mâm cổ ở nhà, tiếp theo là đón khách, đi thăm hỏi, là những cuộc gặp gỡ bạn bè, hội họp chè chén ….và bao giờ cũng kết thúc bằng buổi họp mặt đầu năm ở cơ quan, nối tiếp của sự ồn ào, náo nhiệt chúc tụng… để bắt đầu một năm mới. Năm nay cũng vậy, chỉ có sự thay đổi là tổ chức ở hội trường mới, đẹp hơn, rộng thoáng hơn và vui hơn vì có dàn âm thanh, karaoke và nhóm nhân viên mới trẻ trung, sôi động hơn…

Friday, January 6, 2012

Buôn Ma Thuột



Có dịp lưu lại xứ sở cà phê Buôn Ma Thuột gần 1 tuần, trong đợt đi công tác ở Tây Nguyên hồi giữa tháng 12, vậy mà về nhà gần 1 tháng rồi, chưa ngồi yên ổn ghi lại được gì. Công việc cuối năm, lại họp với hành suốt. Đã vậy, một số việc lùm xùm xẩy ra xung quanh, có cái liên quan, có cái cũng chẳng liên quan nhiều, cái thì xử lý được, cái bó tay, chỉ tổ làm ….nhức đầu. Thôi thì dù sao, đến hôm nay cũng đã “quởn” rồi, còn hai tuần …. chờ đón năm mới. Ấn tượng thành phố cao nguyên, đã qua lâu rồi, nhưng vẫn còn vương vấn, thoang thoảng hương vị cà phê, đậm đà, quyến rũ. Những chú voi già cổi, chở khách du lịch quanh đi quẩn lại con đường chật hẹp ở Bản Đôn. Thác nước trắng xóa, ầm ầm tung tóe vô tư dưới chiếc cầu treo lơ lững, giữa khung cảnh núi rừng hoang vắng…

Wednesday, November 9, 2011

Sự tiết kiệm





Mấy hôm nay, báo chí đăng nhiều về bài văn của cậu học trò nghèo ở Hà Nội, tả thực câu chuyện gia đình mình làm lay động lòng người. Vì thương mẹ, bệnh tật tốn kém, trong lúc chưa làm ra tiền, cậu chọn con đường tiết kiệm, từ nhịn ăn sáng đến dùng muối vừng thay thức ăn… Câu chuyện gây xúc động vì tấm lòng hiếu thảo của cậu bé, nhiều hơn là cách làm của cậu. Tuy nhiên, không ai trách cậu về điều này, thay vì kiêng khem cậu có thể tìm việc làm thêm, để phụ giúp mẹ. Mọi người hiểu, có lẻ bởi vì cậu không còn thời gian trong khi vừa phải đầu tư cho việc học, học thật giỏi như mong muốn của mẹ, vừa phải chăm sóc mẹ. Người xưa luôn đặt “Cần” trước “Kiệm”, có ý nói phải luôn cần để có, rồi mới kiệm. Tuy nhiên, dân Á đông, đặc biệt dân xứ nghèo như Viêt Nam mình, luôn đặt kiệm lên hàng đầu. Người phương tây to khỏe, năng động, phải làm, làm cật lực, và phải tiêu xài, vừa đáp ứng nhu cầu XH (dịch vụ phát triển), vừa đáp ứng nhu cầu cá nhân, để có sức… cày ra nhiều tiền hơn. Đó là tiền đề phát triển. Cho nên, họ phát triển nhanh nhưng nếu có khủng hoảng, họ thiệt hại nhiều nhất! Nhớ hôm trước, Chủ tịch Nước về TN nói chuyện, ông có nhắc lại khi thế giời ảnh hưởng rất nhiều do khủng hoảng kinh tế, VN mình cũng bị tác động, nhưng ít hơn nhiều và cũng vượt qua nhanh hơn. Ông nói vui, VN lao động nông nghiệp rất đông, cuộc sống đa phần thật đạm bạc.Nhiều khi, người nông dân mình chỉ cần cơm rau và ít cá khô là xong bửa. Công việc tự làm, ít sử dụng dịch vụ. Do vậy, họ vượt qua khủng hoảng kinh tế nhẹ nhàng, không quá…oải như phương Tây. Ngẩm lại ông nói thật chí lý, vậy nên có lúc người ta nói “tiết kiệm là quốc sách” cũng hay. Theo tôi, sự tiết kiệm, còn là đức tính quý giúp chúng ta, trân trọng giá trị lao động, tiết chế dục vọng, điều tiết đạo đức…nữa chú!