Kiếp ve sầu

Không biết tự lúc nào, con ve lại gắn sự sầu bi để bị chết danh là ve sầu. Chắc là vì tiếng kêu của nó, cứ rã rít, reng reng đều đặn, nghe buồn làm sao. Mấy hôm nay mưa suốt, chiều nay trời hơi quang một tí, tiếng ve lại rộ lên sau vườn. Đến tối, một vài con bay vào nhà, ré lên inh ỏi thật chói tai. Nghĩ cũng lạ, thân hình thì bé xíu mà sao kêu to thế. Quét dọn hoài cũng không hết, con được đẩy ra, còn khác lại bay vào. Đành chịu, tối nay phải ngủ chung với tiếng ve thôi. Không biết nó dứt lúc nào. Buổi sáng thật im ắng… Nhìn sân đầy xác ve. Ngẩm lại, người ta nói kiếp ve sầu để ví như người nghệ sĩ sao buồn thế, chẳng lẽ khi hết ánh đèn sân khấu họ cũng như những xác ve này sao?
No comments:
Post a Comment