Vốn có


Sáng nay, ở phòng làm việc nhìn ra thấy sừng sững 1 ngân hàng mới toanh. Không biết xuất hiện lúc nào, cứ như lù lù từ dưới đất chui lên. Thực ra, thì cũng thấp thoáng nhác thấy nó xây dựng ì xèo mấy tháng nay rồi, nhưng tự dưng ngước lên thấy ang áng ngay trước mặt cũng bất ngờ thật. Hổm rày, bạn bè có người nhờ vã, có người kiêu ca than thở về vốn, thấy…thương. Cậu thì cần tiền để mua nhà ngay ở TP để chuyển vợ con đến, nhà củ chưa bán được. Cô thì cần vốn để duy trì kinh doanh vì Đô đang lên cao quá, theo không xuễ. Làm gì cũng cần vốn, ngay cả không buôn bán kinh doanh gì, muốn để người ta tin mình muốn nói gì, viết gì, cũng phải lèo lái, vòng vo nhiều câu ”vốn có” cái đã. Vậy con người mới sinh ra đời, thì “vốn có” cái gì? Chắc có lẽ cái lớn nhất là tình thương của người mẹ. Không ai vay được, mượn được đâu. Khổ nỗi khi lớn lên, không tìm ra lãi thì thôi, không ít người còn làm nó mai một dần. Biết làm sao được, có nhiều khi mình đang có nguồn vốn rất lớn không chịu xài, mà vẫn cứ cố vay mượn đâu xa.
1 comment:
Dear Anh Buu Quang,
Doc Blog cua anh thay lang man qua !
Em cung la nguoi con Tay Ninh. (^_^) va rat ham mo cac bai viet moc mac cua anh.
Nghiem
Post a Comment