

Hồi nhỏ, nghe cha mẹ mong ước con ráng học, sau này làm quan ăn sung mặc sướng, nắng không đến đầu, mưa không đến chân. Bụng không thích lắm, chỉ khoái làm phi công, thủy thủ đi khắp mọi miền thỏa chí tang bồng. Chơi cờ tướng, ghét nhất đôi sĩ cứ quanh quẩn 4 ô che chở cho tướng không đi đâu được, không bay nhảy được như xe, pháo, mã, hoặc tí chút như tượng cũng bay được dăm bước. Lớn lên, cũng có thời gian tham gia kinh doanh, bươi chảy sôi nổi được vài hơi, nhưng rồi cuối cùng phần lớn thời gian lặng lẻ ngồi cạo giấy văn phòng. Nhiều lúc thấy quan liêu quá, dò đầu bức tóc đánh giá xử lý chuyện ở đâu đâu. Tự dưng lại ao ước, ráng tích lủy, mai này về hưu không kiếm tiền nữa, phải đi du lịch thôi. Đi hết nước VN mình, đi ra toàn thế giới. Nghe, xem nhiều rồi phải tận hưởng không khí và thật sự cảm nhận được thế giới xung quanh ta
.jpg)
No comments:
Post a Comment