

Tối hôm qua, Tâm dắt 2 cu nhóc qua chơi với cô 9 Liên và kể chuyện những ngày đi học đầu tiên của chúng. Ngồi xem TV gần đó, nghe loáng thoáng câu chuyện học lớp một của 2 đứa con Tâm thật không tin nổi, riêng chi phí học thêm hàng tháng cho mỗi đứa gần cả triệu đồng. Mấy hôm nay, báo chí nói nhiều về chuyện học hành ở bậc tiểu học Việt Nam sao nặng nề quá, nào là mang chiếc cặp to đến mức vẹo cả xương, nào là áp lực về điểm số…, bây giờ mới thấy, chuyện đó là thực tế chứ họ không nói quá, thật thương cho tụi nhỏ! Ngày xưa, chúng tôi đi học ôm chiếc cặp bàng với 1 quyển Vần và 1 quyển tập hàng đôi, tay xách chiếc bình mực chấm. Vào lớp, háo hức từng con chữ mới, dỏng tay say mê nghe bài cô giảng. Ở trường chơi là chủ yếu, học rất nhẹ. Yêu cầu, hết lớp 1 đọc báo được, biết làm tính là siêu rồi. Cha mẹ, hiếm khi hỏi đến điểm số của con, mà quan tâm cuối năm xếp hạng mấy, có được lên lớp không? Vậy mà cũng hàng tá đứa kỹ sư, bác sĩ, có đứa còn học đến tiến sĩ. Bây giờ, tất cả bọn trẻ đều biết chữ trước khi vào lớp 1, hờ hững nghe lại bài giảng đã biết tỏng từ buổi học thêm trước đó. Điều chúng quan tâm là phải được điểm 10 khi làm bài kiểm tra, để về khoe với ba mẹ. Cuối năm, cả lớp đều giỏi, thậm chí nếu xếp hạng có khi 1/3 lớp đồng hạng nhất! Không biết mai này, có đứa nào đoạt được giải Nobel không?
.jpg)
No comments:
Post a Comment