



Lứa bạn học phổ thông của tôi hiện định cư Mỹ cũng khá đông, chỉ tính riêng học cùng lớp thôi cũng gần chục đứa. Trước đây, thông tin liên lạc còn kém, lâu lâu có đứa về thăm quê là tổ chức gặp gỡ nhau cứ như 1 kỳ họp lớp. Bây giờ chuyện điện thoại, email, chat với nhau khá dễ dàng nên cũng thấy gần gủi nhau hơn. Thế nhưng, chuyện đi thăm bạn ở Mỹ thì vẫn còn lạ lẩm lắm. Vậy mà gần đây nghe nhiều chuyện đi thăm bạn ở Mỹ cũng thấy hay hay. Nghe Phương cao su nói, hôm đám cưới con Thành gỗ, Kha kể chuyện nó qua nhậu với mấy thằng ban ở Mỹ, thằng nào cũng tròn xoe mắt. Chuyện đâu là thằng bạn nối khố với nó điện thoại về ghẹo cho vui thôi “ rãnh qua đây nhậu với tao”, ai ngờ tuần sao nó qua bển nhậu thiệt. Về VN còn nhận xét 1 câu ranh rờn, sao qua bển thấy thương tụi nó quá, “ cày như trâu” muốn rủ ….nhậu, cũng không được. Cái cách nổ của thằng “đại gia cao su” này, nghe cũng không biết có nên tin hay không? Nhưng nếu xét theo thu nhập của nó (vài trăm triệu VND/chục ngàn USD mỗi ngày) thì chuyên nó nói cũng có cơ sở chứ không bốc quá đâu. Phương, Thọ qua Mỹ vài lần, nhưng hình như chưa gặp được đứa bạn nào. Hôm họp lớp, nghe Lâm nói sắp có chuyến công tác qua đó, cố tìm số phone mấy đưa bên đó để liên hệ ghé thăm, mà chưa liên lạc được, thấy nó buồn lắm. Thằng rất nhiệt tình với bạn bè thấy cũng thương, cũng cố nhắn với Hiệp, làm sao tổ chức buổi họp lớp ở Mỹ với Lâm, thì thật là vui lắm!
.jpg)
No comments:
Post a Comment