Xong Hội nghị ở Đà lạt đã đến chiều, về luôn nhà thì xa quá không thể nào kịp trong đêm. Anh em bàn thôi cứ xuôi qua đèo Tà Nun về khu vực thị trấn Na Ban- Lâm Hà nghỉ ở nhà bác của Phong, để mai về sớm cho tiện. Thấy cũng hay, đồng ý luôn. Thế mới có dịp được thăm thác Voi, một vẽ đẹp thiên nhiên hoang sơ hiếm hoi ở vùng đất cao nguyên này. Một khung cảnh mà phải 30 năm trước, Prenn, Datanla, Cam ly mới có được. Bây giờ, cảnh quan các nơi này, bị thương mại nhiều quá, trải dài từ cổng toàn những kiot, phông giả, nhà cảnh … trông cứ như một khu hội chợ. Truyền thuyết xa xưa về nàng sơn nữ thủy chung khóc đợi chồng, làm lay động lũ voi rừng. Tiếng thét đồng cảm của đàn voi đã làm rung chuyền núi rừng, long trời, lở đất tạo thành ngọn thác hùng vĩ ngày nay. Văng vẳng câu chuyện kể hòa lẫn trong âm vang ầm ầm tiếng thác đổ, giữa không gian núi rừng hoang sơ, vắng vẽ… một cảm giác như lạc hẳn vào thế giới xa xăm trong câu chuyện
.jpg)
No comments:
Post a Comment