Sự tồn tại của con người, cũng giống như những dạng sinh vật khác, được
sinh ra, duy trì hoạt động trong thế giới tự nhiên và diệt vong theo quy luật
tạo hóa. Nhưng con người, còn phải chịu sự phong tỏa bởi các mối quan hệ xã hội
như một tất yếu. Những tuần qua, trong sự tất bật của công việc, cố tìm những
phút tỉnh lặng để suy gẩm, gần như rất hiếm hoi. Thích nhất buổi sớm mai, 1
suất điểm tâm giản đơn bên ly cà phê sữa nóng, thong thả lướt tin tức trên tờ báo
mới hoặc màn hình iPad chờ đến giờ đi làm. Sáng nay cũng vậy, nhưng sao cứ vương vấn những chuyện rối rắm của mấy thằng bạn
thân. Thằng thì chuyện làm ăn thất bại, không phải còn bên bờ phá sản nữa, mà
đã rơi tỏm vào vòng xoáy rồi, đang cố lặn hụp, tránh bị chìm sâu, đứa thì gia
đình đang đứng trước nguy cơ tan rã, nhưng dấu kín như bưng. Lúc nghe loáng thoáng, cũng điện hỏi thăm
nhưng bảo không có gì. Đến hôm qua cô vợ
hắn điện thoại kể lể thì mới biết có vẽ như đã đến mức khó cứu vãn rồi. Khó
khăn kinh tế, thì có thể giúp ít nhiều theo khả năng, dù một thoáng tiên tiếc,
nhưng cũng an ủi rằng mai này không ái náy. Nhưng chuyện gia đình thì chỉ có
lời khuyên, nếu thay đổi quyết định, hảy mạnh dạn lên, đừng vì sỉ diện, để lỡ cơ hội trôi
qua rồi, mai này tiếc nuối mà thôi....
Thursday, April 12, 2012
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

.jpg)
No comments:
Post a Comment