

Sáng nào cũng bị đánh thức bằng giai điệu nhạc chuông báo thức “đáng ghét” từ điện thoại của Liên, nghe riết thành ra quen thuộc: …Nước mắt anh không rơi/ cố chôn sâu vào lòng/đợi em đi xa thật xa rồi khóc… Không hiểu, tác giả bài hát có diễn tả đúng tâm trạng của người đàn ông khi tiễn người yêu đi xa (hay đi lấy chồng?) thật không, hay chỉ là câu hát vu vơ, lãng mạng để nghe êm tai thôi. Nhưng ngẩm lại, đúng là đàn ông đáng thương thật, họ rất kiềm nén tình cảm, dễ bị stress hơn và… chết sớm hơn! Không giảm thọ sao được, lúc nào cũng muốn thể hiện “bản lĩnh đàn ông” lao động nặng nề hơn, va chạm hơn, dễ tai nạn hơn v.v và v.v… Phụ nữ yếu đuối thật, nhưng rất nhũng nhẻo lại hay nhờ vã, dựa dẩm, đấy chính là vũ khí hủy diệt đàn ông và nhờ vậy họ…. sống khỏe! Trẻ em sinh ra 110 bé trai thì mới có 100 bé gái, nhưng dân số thì sao, xin thưa đợt tổng điều tra dân số vừa rồi cho biết: Việt nam mình ngót nghét có 43,3 triệu phụ nữ, nhưng đàn ông chỉ còn 42,4 triệu thôi. Có lẻ Thượng đế đã lường trước và trừ hao rồi, chứ cứ cho sinh 1 nam và 1 nữ bằng nhau, thì bây giờ lượng nam còn hụt hơn nữa. Thế mới biết, buồn thay thân phận đàn ông!

Lại một mùa Vu lan nữa trôi qua.. Buổi sáng đi làm sớm, nhìn những người con dìu mẹ đi bộ thể dục buổi sáng, thấy thật chạnh lòng. Nghĩ lại, ngày xưa quả thật mình dành thời gian cho mẹ ít quá. Có những lúc quá vui với bạn bè về muộn, mẹ vò võ lo lắng thức đợi cửa, mình vẫn vô tâm, còn lớn tiếng với mẹ, con lớn rồi tự lo được mà, mẹ thức làm gì, Thật đáng trách làm sao!. Bây giờ, có những phút giây cô đơn trong cuộc đời, mới thấy thật thấm thía nỗi trống vắng khi không còn mẹ . Văng vẳng đâu đó lời bài hát của Phạm Thế Mỹ , lúc đó mới cảm thấy mình “như đóa hoa không mặt trời; như trẻ thơ không nụ cười ; ngỡ đời mình không lớn khôn thêm; như bầu trời thiếu ánh sao đêm”. Bấm vào đây để nghe trọn bài hát này:
Sau những ngày nóng oi bức xen kẻ là vài cơn mưa dầm dề, thời tiết hôm nay bổng dưng khác hẳn. Buổi sáng đi làm trời se se lạnh cứ như sắp đến đông tới nơi. Cái se lạnh buổi sớm, thật lý tưởng khi ngồi với ly café nóng, nhưng sau đó vào làm việc thì mới thấy uể oải làm sao. Chẳng hiểu những công việc không tên, sao cứ vây quanh, xử lý hoài vẫn không hết, đành phải tạm gác qua 1 bên nghỉ ngơi 1 chút. Viết vài dòng gì đó, như là 1 cách thư giãn vậy thôi. Trong tuần qua, gặp gở bạn bè rất nhiều, cũng có nhiều câu chuyện hay cũng có mà dở cũng có, nhưng vẫn ấn tượng nhất với chuyện 2 thằng bạn: Phát và Triển. 1 thằng ở VN, chủ tiệm gas mà cứ miệt mài cầm vô lăng xe tải không thuê tài xế. Trước hỏi nó bảo lái đủ 20 ngàn cây số cho cứng tai lái, bây giờ đã 80 ngàn cây vẫn còn lái nó cười, phải cày thôi kiếm tiền nuôi con học. Kể cũng thương thằng rất chăm làm và nhiệt tình với bạn bè. Còn chuyện thằng bạn ở Mỹ, đang tăng tốc chương trình cử nhân điều dưỡng để sớm ra trường kiếm việc làm. Nghỉ cũng thương và nể nó thật, nói với Hiệp vừa chơi vừa thật, bọn tao ở đây đang tính đến ngày nghỉ hưu tới nơi, còn nó bây giờ lọ mọ trông đến ngày ra trường kiếm việc làm. Nhưng mình tin, thằng này tính rất lạc quan có khi muộn mà hay, biết đâu nó có số hậu vận phát tài thì sao!

Không hiểu sao, dạo quanh vườn tối nay lại thấy trăng đẹp tuyệt vời và tâm hồn tự nhiên nhẹ nhàng hẳn. Nghĩ lại đúng là tại sao nhà thơ với bầu rượu đối ẩm cùng với nàng trăng thường là tâm hồn bay bổng và hay sản sinh ra những tác phẩm văn chương để đời. Tôi thấy, những buổi tối, nếu bạn gặp những những sự cố “ stress” trong đời thường hãy thử ra vườn, hoặc lên sân thượng ngắm trăng xem sao! Rất tuyệt vời, bạn ạ. Tâm hồn nhẹ nhàng lắm như là bay bổng! Không tin à, thử 1 lần xem sao!

Tuần qua, trong thời gian dự lớp trang bị kiến thức chuyên đề, được nghe một nhà nghiên cứu nhắc đến cụm từ “công nghiệp hóa muộn” thấy cũng hay hay. Thường cái gì muộn cũng là dỡ, nhưng đối với VN mình có khi lại là cơ hội hóa Rồng sớm, nếu biết nắm bắt tốt. Chúng ta phải “đi trước đón đầu” vào ngay nền kinh tế tri thức, chứ không nên “ tập tễnh ở những đại công trường xưa cũ nữa. Nhìn những công xưởng gia công dệt may, da giày đầy rẫy ở các khu công nghiệp, công nhân lương thật thấp, chiếm nhiều diện tích đất, mức độ ô nhiễm môi trường cao… cũng thấy xót xa. Con những bác “nông dân” phải biết sử dụng laptop và công cụ internet để đưa năng suất “vuông tôm” nhà mình lên cao nhất, với công nghệ xử lý tiên tiến nhất trong 1 quy trình khép kín đến thẳng bếp ăn cùa các đại gia, chứ không phải vào những xưỡng chế biến thô, rồi xuất khẩu với giá rẽ mạt như hiện nay. Mong ước là thế, không biết có viễn vong không, nhưng vẫn hy vọng và tin rằng thế hệ con em chúng ta sẽ làm và phải làm được…