Vu Lan, nhớ mẹ

Lại một mùa Vu lan nữa trôi qua.. Buổi sáng đi làm sớm, nhìn những người con dìu mẹ đi bộ thể dục buổi sáng, thấy thật chạnh lòng. Nghĩ lại, ngày xưa quả thật mình dành thời gian cho mẹ ít quá. Có những lúc quá vui với bạn bè về muộn, mẹ vò võ lo lắng thức đợi cửa, mình vẫn vô tâm, còn lớn tiếng với mẹ, con lớn rồi tự lo được mà, mẹ thức làm gì, Thật đáng trách làm sao!. Bây giờ, có những phút giây cô đơn trong cuộc đời, mới thấy thật thấm thía nỗi trống vắng khi không còn mẹ . Văng vẳng đâu đó lời bài hát của Phạm Thế Mỹ , lúc đó mới cảm thấy mình “như đóa hoa không mặt trời; như trẻ thơ không nụ cười ; ngỡ đời mình không lớn khôn thêm; như bầu trời thiếu ánh sao đêm”. Bấm vào đây để nghe trọn bài hát này:
No comments:
Post a Comment