Khi ta X6

Lên 6 tuổi ta vào lớp 1. Làm quen với con chữ, mọi thứ đều lạ lẩm. Dọ dẩm từng bước một trong thế giới kiến thức bao la đầy kỳ thú. Bước lên 16 ta vào trung học. Sức vóc thanh niên vạm vỡ, luôn luôn tìm tòi khám phá. Một chút lãng mạng, một chút bồng bột, một chút bùng nổ, tưởng chừng như ta có thể xoay chuyển cả thế giới này. 26 tuổi ta chửng chạc hơn, biết lượng sức mình. Không còn tham vọng cả thế giới mà chỉ hướng về nội tại. Ta đã làm việc và kiếm được những đồng thu nhập cho bản thân, nhưng vẫn còn phần nào dựa dẩm gia đình. Ta ao ước xây cho mình 1 tổ ấm riêng. Tuổi 36 đến, ta đã độc lập và sự khao khát thành đạt lên đỉnh điểm. Ta muốn có thật nhiều tiền, muốn có địa vị thật cao. Sự thể hiện mình với mục đích rất rõ ràng, ta quí trọng thời gian và làm việc cật lực như thể ngày mai không còn được làm được nữa. Ta nâng niu từng cơ hội, dù nhỏ nhoi nhất. Đến tuổi 46, cái gì vốn có, muốn có, nếu có gần như đã an bài. Nhìn lại mình, đánh giá mình. Có gì tiếc nuối cũng đã… xong! Dành nhiều thời gian hơn chiêm nghiệm cuộc đời này và lo cho tương lai con cái chúng ta.
No comments:
Post a Comment