Wednesday, May 2, 2012

Họp lớp 2012









Năm nay, bọn tôi tổ chức họp mặt đúng ngày 30/4 ngay khu vực câu cá của nhà hàng N’Tôi, một không gian tách biệt, bên hồ nước mênh mông, vô cùng thoáng mát. Sự có mặt gia đình BS Xuân lần đầu tiên, cho thấy sự thay đổi quá nhiều trên từng khuôn mặt, mà chúng tôi quen nhìn nên tưởng rằng “như xưa”. Xuân không nhận ra Hiền, người bạn ngồi ngay bên cạnh những năm phổ thông, khiến ai cũng ngở ngàng, thì ra mình đã khác xưa nhiều lắm rồi. Nhiều gia đình tham gia hơn, câu chuyện chăm sóc người thân là đề tài được khá nhiều người quan tâm, bên cạnh những câu chuyện cũ nhắc lại thật rôm rã. Kế hoạch viếng thăm các bậc sinh thành đau yếu được sự hưởng ứng nồng nhiệt, cho thấy ý nghĩa buổi họp mặt ngày càng thiết thực hơn….

Thursday, April 19, 2012

Thời gian và Cuộc sống







Bộ phim tài liệu khoa học nước ngoài chủ đề về khái niệm thời gian phát trên HTV1 hôm chủ nhật tuần rồi khá hay. Xem thì đã lâu, nhưng vài phút rổi rảnh ngẩm lại thấy cũng khá lý thú. Đây là đề tài muôn thưở của con người, một mong muốn quay lại quá khứ để sửa chữa lổi lầm, thay đổi số phận. Nhưng đến nay, vẫn….bó tay, giống như mong ước trường sinh vậy. Tác giả bộ phim đã định nghĩa được thời gian là chuổi các sự kiện xẩy ra, được nhận thức qua thị giác, thính giác, xúc giác con người. Họ đã thí nghiệm và đo được, nếu cắt lớp từng sự kiện con người nhận thức được và phân biệt với sự kiện tiếp theo, khoản cách tối thiểu là 0,3 phần triệu giây. Cực kỳ mong manh! Thôi thì đó là chuyện các nhà khoa học, cho là họ đúng đi, thì sao? Cuộc sống chúng ta thực tế đang diễn ra chính là sự xâu chuổi các sự kiện nhận thức được của từng lớp cắt đó. Vậy lúc chúng ta đang nhắm mắt hồi tưởng quá khứ đã xẩy ra, thì ….trái đất vẫn xoay, còn ta đang đứng lại hay sao? Không, chỉ mình ta đang bỏ quên hiện tại và đứng bên lề cuộc sống mà thôi.! Nhắn nhủ cho mình hay ai đó, nếu có 1 lỗi lầm gì đó, hảy nhớ để khắc phục trong hiện tại và tương lai, đừng dằn dặt mà bỏ lở thời gian, nó vẫn đang trôi qua đấy, bạn ạ…..

Thursday, April 12, 2012

Chuyện của những người bạn






Sự tồn tại của con người, cũng giống như những dạng sinh vật khác, được sinh ra, duy trì hoạt động trong thế giới tự nhiên và diệt vong theo quy luật tạo hóa. Nhưng con người, còn phải chịu sự phong tỏa bởi các mối quan hệ xã hội như một tất yếu. Những tuần qua, trong sự tất bật của công việc, cố tìm những phút tỉnh lặng để suy gẩm, gần như rất hiếm hoi. Thích nhất buổi sớm mai, 1 suất điểm tâm giản đơn bên ly cà phê sữa nóng, thong thả lướt tin tức trên tờ báo mới hoặc màn hình iPad chờ đến giờ đi làm. Sáng nay cũng vậy, nhưng sao cứ  vương vấn những chuyện rối rắm của mấy thằng bạn thân. Thằng thì chuyện làm ăn thất bại, không phải còn bên bờ phá sản nữa, mà đã rơi tỏm vào vòng xoáy rồi, đang cố lặn hụp, tránh bị chìm sâu, đứa thì gia đình đang đứng trước nguy cơ tan rã, nhưng dấu kín như bưng. Lúc  nghe loáng thoáng, cũng điện hỏi thăm nhưng  bảo không có gì. Đến hôm qua cô vợ hắn điện thoại kể lể thì mới biết có vẽ như đã đến mức khó cứu vãn rồi. Khó khăn kinh tế, thì có thể giúp ít nhiều theo khả năng, dù một thoáng tiên tiếc, nhưng cũng an ủi rằng mai này không ái náy. Nhưng chuyện gia đình thì chỉ có lời khuyên, nếu thay đổi quyết định, hảy mạnh dạn lên, đừng vì sỉ diện, để lỡ cơ hội trôi qua rồi, mai này tiếc nuối mà thôi....

Thursday, March 15, 2012

Trung học Tây Ninh




Kỳ họp mặt cựu học sinh trường Trung học Tây Ninh, ngôi trường trung học có bề dầy lịch sữ hàng đầu của tỉnh, đã được tổ chức thành công ngày 11/3/2012 trên đúng nơi ngôi trường cũ, sừng sửng tồn tại hơn nữa thế kỷ qua. Đây là nỗ lực rất lớn của một số anh chị cựu học sinh lớp trước, sau 12 năm gián đoạn. Được biết đây là lần thứ 3 những thầy cô, học sinh các thế hệ của trường mới có dịp gặp lại nhau. Mặc dù biết thông tin trên báo trước đó cả tuần, nhưng vẫn không sắp xếp tham dự được, nghĩ cũng tiếc. Theo dõi cuộc họp mặt qua hình ảnh và tin tức báo chí tỉnh đăng tải sau ít ngày, thấy cũng mừng. Chỉ mới vài năm trước, có 1 chị ở rất xa, cựu học sinh trường tốt nghiệp từ năm 1963, muốn tìm thông tin về bạn bè, thầy cô của mình ngày xưa, khi search trên Google lại đến ngay trang Trung học Tây Ninh trên Blog mình, nên mail hỏi thăm. Đáng tiếc là mình cũng không có thông tin gì thêm, thật buồn! Bây giờ đã khác, thành công lớn nhất của Đại hội là cử ra được 1 Ban chấp hành do chị Bạch Mai đứng đầu, gồm đại diện cho các thế hệ học sinh, trong đó có Nhàn, 1 doanh nhân khá thành đạt của tỉnh, đại diện lớp học sinh tốt nghiệp 1981 của mình, Họ không chỉ là cầu nối liên lạc cho tất cả bạn bè thầy cô ở bất cứ phương trời nào, mà còn thực hiện những nhiệm vụ cao cả hơn, giúp thế hệ đàn em tiếp tục giữ gìn và phát huy truyền thống đáng tự hào của trường


Thursday, March 8, 2012

Quốc tế phụ nữ




Hôm nay là một ngày khá đặc biệt, 1 nữa thế giới hân hoan chào đón ngày kỷ niệm dành riêng cho mình và 1 nữa còn lại cũng dành trọn tình cảm để nghĩ về họ và thực hiện tất cả những gì ưu ái nhất trao cho nữa kia của mình. Không phải 1 năm chỉ có ngày 8/3 dành cho phụ nữ, các ngày còn lại là của quý ông. Mà phải hiểu đây là ngày thế giới nhớ về 1 cột mốc lịch sữ, khi xã hội đã nhận thức đúng đắn về vai trò người phụ nữ. Lịch sữ loài người phát triển theo xu hướng ưu thế vật chất luôn áp đảo những giá trị tinh thần. Cũng giống các loài động vật khác, sức mạnh đem lại thức ăn, cũng đồng nghĩa với sự sống, do đó kẻ mạnh luôn là người thống trị. Người ta còn nghĩ ra, Chúa tạo ra Eva, từ chiếc xương sườn của Adam, như 1 vật trang trí cho đàn ông. Nhưng bây giờ thì đã có cơ sở khoa học chứng minh điều ngược lại, con người đầu tiên là phụ nữ và chính họ sinh ra phái nam, để tìm thức ăn và bảo vệ họ…. Không biết ai đúng, con gà hay quả trứng có trước? Chỉ có điều, mặc dù với thiên chức vừa làm vợ, làm mẹ, nhưng không ít phụ nữ tài năng không thua kém gì giới mày râu. Một điều cũng khá thú vị, chiều nay ít phút rỗi rảnh lướt web, thấy có bài về Hải Liểu, nữ tướng ngành gổ trên báo điện tử Vnexpress. Một trong số bạn học nữ rất ít õi của lớp Đại học thưở nào. Thế mới thấy, bọn con trai bọn mình, dù chiếm đa số nhưng cũng hiếm đứa theo kịp…