Thursday, July 14, 2011

Sự cảm nhận thời gian



Quá lâu để quay lại trang blog, nhưng lại cảm nhận sự quá nhanh của thời gian. Tất cả đều tương đối. Đôi bạn gái đang “tám” chuyện tình cảm hay mấy anh chàng huyên thuyên bên bàn nhậu, vài giờ trôi qua thật chóng vánh. Nhưng sự chờ đợi một điều gì, một ai đó hay để làm một việc gì đó, thì dù chỉ là 1 giờ cũng cảm thấy quá lâu. Không phải là thời gian kéo dài ra, mà vì chính lúc đó ta đang “gậm nhấm” hay cảm nhận thấm thía nhất về thời gian. Hay có thể nói, thời gian qua mau chỉ là do ta “nuốt vội” mà thôi. Không ai phủ nhận “thời gian là vàng” hãy tận dụng vì nó có hạn. Nhưng đôi lúc phải cảm nhận thời gian mới thấy quý nó. Trên đường đi công tác các xã , dừng chân ở quán nước bên đường để chờ đến buổi làm việc chiều. Trải nghiệm những phút giây cảm nhận về thời gian thật là hay, ở một không gian quá tuyệt vời!

Tuesday, May 31, 2011

Chuyện về giấc mơ



Các chuyên gia cho rằng, hể ai đã ngủ thì bao giờ cũng mơ. Chỉ có điều nếu giấc mơ kết thúc sớm hơn 10’ trước khi tỉnh giấc thì người ta hầu như không nhớ gì hết, nên cứ tưởng mình không mơ. Thực ra, chuyện diễn ra trong giấc mơ là tổng hợp những gì người ta đã từng thấy, từng trải qua, hoặc đang mong muốn xẩy ra, thậm chí lo sợ xẩy ra…. Vài tuần trước, khi kể lại giấc mơ cho Liên nghe, chỉ ít hôm sau chuyện xẩy ra gần giống như vậy, cô trố mắt ngạc nhiên đến mức ’nổi da gà” cứ như mình biết trước mọi chuyện. Thực ra, đối với người thân gia đình, hoặc những người bạn gần gủi, thường rất đồng cảm nhau. Có thể nhận biết được những mối quan tâm lo lắng, những suy nghĩ của đối tượng mình, nhiều khi đeo đẳng đến cả giấc mơ. Điều kỳ lạ là trong giấc mơ, mình thấy được những hành động rất rõ ràng, mà ngoài đời họ cố dấu kín. Những gì mình có cảm nhận nhưng rất mờ nhạt, rời rạc, thì đến giấc mơ, tự nó xâu chuổi lại, diển ra trình tự, rõ ràng cứ như một đoạn phim. Sáng nay, rảnh được ít phút, lang thang trên mạng, thử tìm hiểu xem sau, thấy trang này sao nói rõ quá, chẳng lạ gì nữa.

Saturday, May 7, 2011

Sự diệt vong của Bin Laden và câu chuyện nhà Lincoln




Khi tổ chức khủng bố Al-Qaeda xác nhận thủ lĩnh của họ đã chết và thề quyết trả thù, trong các bản tin sớm nay, thì mọi người mới có thể thở phào, như vậy đúng là tay trùm khủng bố thực sự đã bị tiêu diệt rồi. Mặc dù, thế giới vẫn còn đó những mối lo khủng bố từ tay chân của Bin Laden, nhưng những gì khủng khiếp nhất có thể đã tạm lắng đi, ít nhất cho đến khi bọn họ đào tạo được một thủ lĩnh ghê gớm cở như hắn ta.
Thông báo của tổng thống Obama về việc đã tiêu diệt Bin Laden hầu như ngay tức thời được các trang báo điện tử ở VN loan ra ngay trưa ngày 1/5. Buổi tối, thời sự VTV đưa ngay hình ảnh dân chúng ở Mỹ, đặc biệt thân nhân các nạn nhân vụ 11/9 reo hò vui như thế nào trước Nhà Trắng. Một người chết đi, hàng ngàn người reo hò vui!
Chợt nhớ đến câu chuyện gia đình nhà Lincoln, một trong những vị tổng thống kiệt xuất nhất trong lịch sử nước Mỹ. Ông đã dạy con:” Khi con cất tiếng khóc chào đời, mọi người xung quanh đều mỉm cười vui sướng chào đón con. Con ơi! Con hảy cố sống như thế nào, để mai này, khi con ra đi, miệng mỉm cười vui sướng, còn bên cạnh con tất cả mọi người đều rơi lệ tiếc thương”
Ngẩm lại, cha của Bin Laden, người thân của hắn ta rất vui sướng chào đón hắn ra đời, nhưng khi ấy chắc chắn không ai ngờ đến kết cục cuộc đời hắn là như vậy.
Một sự trái ngược nhưng lại là chân lý: cái ác, tất yếu phải bị tiêu diệt!

Friday, April 29, 2011

Chuyện thăm bạn ở Mỹ





Lứa bạn học phổ thông của tôi hiện định cư Mỹ cũng khá đông, chỉ tính riêng học cùng lớp thôi cũng gần chục đứa. Trước đây, thông tin liên lạc còn kém, lâu lâu có đứa về thăm quê là tổ chức gặp gỡ nhau cứ như 1 kỳ họp lớp. Bây giờ chuyện điện thoại, email, chat với nhau khá dễ dàng nên cũng thấy gần gủi nhau hơn. Thế nhưng, chuyện đi thăm bạn ở Mỹ thì vẫn còn lạ lẩm lắm. Vậy mà gần đây nghe nhiều chuyện đi thăm bạn ở Mỹ cũng thấy hay hay. Nghe Phương cao su nói, hôm đám cưới con Thành gỗ, Kha kể chuyện nó qua nhậu với mấy thằng ban ở Mỹ, thằng nào cũng tròn xoe mắt. Chuyện đâu là thằng bạn nối khố với nó điện thoại về ghẹo cho vui thôi “ rãnh qua đây nhậu với tao”, ai ngờ tuần sao nó qua bển nhậu thiệt. Về VN còn nhận xét 1 câu ranh rờn, sao qua bển thấy thương tụi nó quá, “ cày như trâu” muốn rủ ….nhậu, cũng không được. Cái cách nổ của thằng “đại gia cao su” này, nghe cũng không biết có nên tin hay không? Nhưng nếu xét theo thu nhập của nó (vài trăm triệu VND/chục ngàn USD mỗi ngày) thì chuyên nó nói cũng có cơ sở chứ không bốc quá đâu. Phương, Thọ qua Mỹ vài lần, nhưng hình như chưa gặp được đứa bạn nào. Hôm họp lớp, nghe Lâm nói sắp có chuyến công tác qua đó, cố tìm số phone mấy đưa bên đó để liên hệ ghé thăm, mà chưa liên lạc được, thấy nó buồn lắm. Thằng rất nhiệt tình với bạn bè thấy cũng thương, cũng cố nhắn với Hiệp, làm sao tổ chức buổi họp lớp ở Mỹ với Lâm, thì thật là vui lắm!

Sunday, April 24, 2011

Họp lớp 2011






Thế là bọn tôi lại gặp nhau như thông lệ hàng năm, nhưng kỳ này đặc biệt hơn vì đúng 30 năm sau ngày ra trường. Một cột mốc xa thâm thẩm, nên chẳng đứa nào muốn nhắc đến con số… quá lớn này làm gì,có lẽ ai cũng sợ thấy mình già quá! Lần này, Trạch mời đủ các thầy cô chủ nhiệm cũ. Thầy Huỳnh Ba, thầy Xuân Lâm đã bước qua tuổi 60 đã lâu. Thầy Chiêu Hiền thì chỉ còn vài tháng nữa là đến hưu rồi. Năm nay, cố tình họp sớm để tránh các ngày Lễ, sợ nhiều đứa đi chơi xa, nhưng cũng chỉ gom được khoản hai chục thôi. Cũng vui, cũng tếu táo với nhau như mọi năm, nhưng với sự có mặt của 3 ông thầy chủ nhiệm, hình như ai cũng thấy mình trẻ đi đôi chút, vì ít ra ở đây cũng có người già hơn mình rất nhiều. Nhắm mắt lại, lẫn trong các âm thanh ồn ào, văng vẳng tiếng gọi thầy thầy, em em vẫn như 30 năm về trước. Có vẽ như ở đây, lúc này ai cũng cảm thấy mình trở lại là đứa học trò nhỏ, nghịch ngợm bên các thầy như thuở nào. Một cảm giác xa xăm, mờ nhạt… Mở mắt ra, nhìn lại,lớp bụi thời gian đang xóa nhòa đi tất cả, chỉ còn ẩn hiện đâu đó các vết nhăn trên khuôn mặt, khóe mắt mỗi người, ngày càng rõ nét hơn mà thôi. Trạch có vẽ cũng xúc động lắm, lặp cà, lặp cập, nhưng ai cũng thương, sự chuẩn bị của cậu được xem là khá chu đáo. Một không gian tách biệt ở khu nhà gỗ cho khung trời kỷ niệm thật quá tuyệt!